Brad  Braun

Brad Braun

1618906800

Accessible Modals in Gatsby using Portals

Adding a modal (dialog) to your website or app is a common scenario. How can we do it in React? Specifically in Gatsby? Before React version 16, developers had to hack their way a bit to create this simple element. It’s because there wasn’t a straightforward way to create a DOM element next to root/parent element, which could cause issues with positioning (z-index, overflow: hidden). React v16 introduced a new feature called Portals that enables just that.

#javascript

What is GEEK

Buddha Community

Accessible Modals in Gatsby using Portals
Chloe  Butler

Chloe Butler

1667425440

Pdf2gerb: Perl Script Converts PDF Files to Gerber format

pdf2gerb

Perl script converts PDF files to Gerber format

Pdf2Gerb generates Gerber 274X photoplotting and Excellon drill files from PDFs of a PCB. Up to three PDFs are used: the top copper layer, the bottom copper layer (for 2-sided PCBs), and an optional silk screen layer. The PDFs can be created directly from any PDF drawing software, or a PDF print driver can be used to capture the Print output if the drawing software does not directly support output to PDF.

The general workflow is as follows:

  1. Design the PCB using your favorite CAD or drawing software.
  2. Print the top and bottom copper and top silk screen layers to a PDF file.
  3. Run Pdf2Gerb on the PDFs to create Gerber and Excellon files.
  4. Use a Gerber viewer to double-check the output against the original PCB design.
  5. Make adjustments as needed.
  6. Submit the files to a PCB manufacturer.

Please note that Pdf2Gerb does NOT perform DRC (Design Rule Checks), as these will vary according to individual PCB manufacturer conventions and capabilities. Also note that Pdf2Gerb is not perfect, so the output files must always be checked before submitting them. As of version 1.6, Pdf2Gerb supports most PCB elements, such as round and square pads, round holes, traces, SMD pads, ground planes, no-fill areas, and panelization. However, because it interprets the graphical output of a Print function, there are limitations in what it can recognize (or there may be bugs).

See docs/Pdf2Gerb.pdf for install/setup, config, usage, and other info.


pdf2gerb_cfg.pm

#Pdf2Gerb config settings:
#Put this file in same folder/directory as pdf2gerb.pl itself (global settings),
#or copy to another folder/directory with PDFs if you want PCB-specific settings.
#There is only one user of this file, so we don't need a custom package or namespace.
#NOTE: all constants defined in here will be added to main namespace.
#package pdf2gerb_cfg;

use strict; #trap undef vars (easier debug)
use warnings; #other useful info (easier debug)


##############################################################################################
#configurable settings:
#change values here instead of in main pfg2gerb.pl file

use constant WANT_COLORS => ($^O !~ m/Win/); #ANSI colors no worky on Windows? this must be set < first DebugPrint() call

#just a little warning; set realistic expectations:
#DebugPrint("${\(CYAN)}Pdf2Gerb.pl ${\(VERSION)}, $^O O/S\n${\(YELLOW)}${\(BOLD)}${\(ITALIC)}This is EXPERIMENTAL software.  \nGerber files MAY CONTAIN ERRORS.  Please CHECK them before fabrication!${\(RESET)}", 0); #if WANT_DEBUG

use constant METRIC => FALSE; #set to TRUE for metric units (only affect final numbers in output files, not internal arithmetic)
use constant APERTURE_LIMIT => 0; #34; #max #apertures to use; generate warnings if too many apertures are used (0 to not check)
use constant DRILL_FMT => '2.4'; #'2.3'; #'2.4' is the default for PCB fab; change to '2.3' for CNC

use constant WANT_DEBUG => 0; #10; #level of debug wanted; higher == more, lower == less, 0 == none
use constant GERBER_DEBUG => 0; #level of debug to include in Gerber file; DON'T USE FOR FABRICATION
use constant WANT_STREAMS => FALSE; #TRUE; #save decompressed streams to files (for debug)
use constant WANT_ALLINPUT => FALSE; #TRUE; #save entire input stream (for debug ONLY)

#DebugPrint(sprintf("${\(CYAN)}DEBUG: stdout %d, gerber %d, want streams? %d, all input? %d, O/S: $^O, Perl: $]${\(RESET)}\n", WANT_DEBUG, GERBER_DEBUG, WANT_STREAMS, WANT_ALLINPUT), 1);
#DebugPrint(sprintf("max int = %d, min int = %d\n", MAXINT, MININT), 1); 

#define standard trace and pad sizes to reduce scaling or PDF rendering errors:
#This avoids weird aperture settings and replaces them with more standardized values.
#(I'm not sure how photoplotters handle strange sizes).
#Fewer choices here gives more accurate mapping in the final Gerber files.
#units are in inches
use constant TOOL_SIZES => #add more as desired
(
#round or square pads (> 0) and drills (< 0):
    .010, -.001,  #tiny pads for SMD; dummy drill size (too small for practical use, but needed so StandardTool will use this entry)
    .031, -.014,  #used for vias
    .041, -.020,  #smallest non-filled plated hole
    .051, -.025,
    .056, -.029,  #useful for IC pins
    .070, -.033,
    .075, -.040,  #heavier leads
#    .090, -.043,  #NOTE: 600 dpi is not high enough resolution to reliably distinguish between .043" and .046", so choose 1 of the 2 here
    .100, -.046,
    .115, -.052,
    .130, -.061,
    .140, -.067,
    .150, -.079,
    .175, -.088,
    .190, -.093,
    .200, -.100,
    .220, -.110,
    .160, -.125,  #useful for mounting holes
#some additional pad sizes without holes (repeat a previous hole size if you just want the pad size):
    .090, -.040,  #want a .090 pad option, but use dummy hole size
    .065, -.040, #.065 x .065 rect pad
    .035, -.040, #.035 x .065 rect pad
#traces:
    .001,  #too thin for real traces; use only for board outlines
    .006,  #minimum real trace width; mainly used for text
    .008,  #mainly used for mid-sized text, not traces
    .010,  #minimum recommended trace width for low-current signals
    .012,
    .015,  #moderate low-voltage current
    .020,  #heavier trace for power, ground (even if a lighter one is adequate)
    .025,
    .030,  #heavy-current traces; be careful with these ones!
    .040,
    .050,
    .060,
    .080,
    .100,
    .120,
);
#Areas larger than the values below will be filled with parallel lines:
#This cuts down on the number of aperture sizes used.
#Set to 0 to always use an aperture or drill, regardless of size.
use constant { MAX_APERTURE => max((TOOL_SIZES)) + .004, MAX_DRILL => -min((TOOL_SIZES)) + .004 }; #max aperture and drill sizes (plus a little tolerance)
#DebugPrint(sprintf("using %d standard tool sizes: %s, max aper %.3f, max drill %.3f\n", scalar((TOOL_SIZES)), join(", ", (TOOL_SIZES)), MAX_APERTURE, MAX_DRILL), 1);

#NOTE: Compare the PDF to the original CAD file to check the accuracy of the PDF rendering and parsing!
#for example, the CAD software I used generated the following circles for holes:
#CAD hole size:   parsed PDF diameter:      error:
#  .014                .016                +.002
#  .020                .02267              +.00267
#  .025                .026                +.001
#  .029                .03167              +.00267
#  .033                .036                +.003
#  .040                .04267              +.00267
#This was usually ~ .002" - .003" too big compared to the hole as displayed in the CAD software.
#To compensate for PDF rendering errors (either during CAD Print function or PDF parsing logic), adjust the values below as needed.
#units are pixels; for example, a value of 2.4 at 600 dpi = .0004 inch, 2 at 600 dpi = .0033"
use constant
{
    HOLE_ADJUST => -0.004 * 600, #-2.6, #holes seemed to be slightly oversized (by .002" - .004"), so shrink them a little
    RNDPAD_ADJUST => -0.003 * 600, #-2, #-2.4, #round pads seemed to be slightly oversized, so shrink them a little
    SQRPAD_ADJUST => +0.001 * 600, #+.5, #square pads are sometimes too small by .00067, so bump them up a little
    RECTPAD_ADJUST => 0, #(pixels) rectangular pads seem to be okay? (not tested much)
    TRACE_ADJUST => 0, #(pixels) traces seemed to be okay?
    REDUCE_TOLERANCE => .001, #(inches) allow this much variation when reducing circles and rects
};

#Also, my CAD's Print function or the PDF print driver I used was a little off for circles, so define some additional adjustment values here:
#Values are added to X/Y coordinates; units are pixels; for example, a value of 1 at 600 dpi would be ~= .002 inch
use constant
{
    CIRCLE_ADJUST_MINX => 0,
    CIRCLE_ADJUST_MINY => -0.001 * 600, #-1, #circles were a little too high, so nudge them a little lower
    CIRCLE_ADJUST_MAXX => +0.001 * 600, #+1, #circles were a little too far to the left, so nudge them a little to the right
    CIRCLE_ADJUST_MAXY => 0,
    SUBST_CIRCLE_CLIPRECT => FALSE, #generate circle and substitute for clip rects (to compensate for the way some CAD software draws circles)
    WANT_CLIPRECT => TRUE, #FALSE, #AI doesn't need clip rect at all? should be on normally?
    RECT_COMPLETION => FALSE, #TRUE, #fill in 4th side of rect when 3 sides found
};

#allow .012 clearance around pads for solder mask:
#This value effectively adjusts pad sizes in the TOOL_SIZES list above (only for solder mask layers).
use constant SOLDER_MARGIN => +.012; #units are inches

#line join/cap styles:
use constant
{
    CAP_NONE => 0, #butt (none); line is exact length
    CAP_ROUND => 1, #round cap/join; line overhangs by a semi-circle at either end
    CAP_SQUARE => 2, #square cap/join; line overhangs by a half square on either end
    CAP_OVERRIDE => FALSE, #cap style overrides drawing logic
};
    
#number of elements in each shape type:
use constant
{
    RECT_SHAPELEN => 6, #x0, y0, x1, y1, count, "rect" (start, end corners)
    LINE_SHAPELEN => 6, #x0, y0, x1, y1, count, "line" (line seg)
    CURVE_SHAPELEN => 10, #xstart, ystart, x0, y0, x1, y1, xend, yend, count, "curve" (bezier 2 points)
    CIRCLE_SHAPELEN => 5, #x, y, 5, count, "circle" (center + radius)
};
#const my %SHAPELEN =
#Readonly my %SHAPELEN =>
our %SHAPELEN =
(
    rect => RECT_SHAPELEN,
    line => LINE_SHAPELEN,
    curve => CURVE_SHAPELEN,
    circle => CIRCLE_SHAPELEN,
);

#panelization:
#This will repeat the entire body the number of times indicated along the X or Y axes (files grow accordingly).
#Display elements that overhang PCB boundary can be squashed or left as-is (typically text or other silk screen markings).
#Set "overhangs" TRUE to allow overhangs, FALSE to truncate them.
#xpad and ypad allow margins to be added around outer edge of panelized PCB.
use constant PANELIZE => {'x' => 1, 'y' => 1, 'xpad' => 0, 'ypad' => 0, 'overhangs' => TRUE}; #number of times to repeat in X and Y directions

# Set this to 1 if you need TurboCAD support.
#$turboCAD = FALSE; #is this still needed as an option?

#CIRCAD pad generation uses an appropriate aperture, then moves it (stroke) "a little" - we use this to find pads and distinguish them from PCB holes. 
use constant PAD_STROKE => 0.3; #0.0005 * 600; #units are pixels
#convert very short traces to pads or holes:
use constant TRACE_MINLEN => .001; #units are inches
#use constant ALWAYS_XY => TRUE; #FALSE; #force XY even if X or Y doesn't change; NOTE: needs to be TRUE for all pads to show in FlatCAM and ViewPlot
use constant REMOVE_POLARITY => FALSE; #TRUE; #set to remove subtractive (negative) polarity; NOTE: must be FALSE for ground planes

#PDF uses "points", each point = 1/72 inch
#combined with a PDF scale factor of .12, this gives 600 dpi resolution (1/72 * .12 = 600 dpi)
use constant INCHES_PER_POINT => 1/72; #0.0138888889; #multiply point-size by this to get inches

# The precision used when computing a bezier curve. Higher numbers are more precise but slower (and generate larger files).
#$bezierPrecision = 100;
use constant BEZIER_PRECISION => 36; #100; #use const; reduced for faster rendering (mainly used for silk screen and thermal pads)

# Ground planes and silk screen or larger copper rectangles or circles are filled line-by-line using this resolution.
use constant FILL_WIDTH => .01; #fill at most 0.01 inch at a time

# The max number of characters to read into memory
use constant MAX_BYTES => 10 * M; #bumped up to 10 MB, use const

use constant DUP_DRILL1 => TRUE; #FALSE; #kludge: ViewPlot doesn't load drill files that are too small so duplicate first tool

my $runtime = time(); #Time::HiRes::gettimeofday(); #measure my execution time

print STDERR "Loaded config settings from '${\(__FILE__)}'.\n";
1; #last value must be truthful to indicate successful load


#############################################################################################
#junk/experiment:

#use Package::Constants;
#use Exporter qw(import); #https://perldoc.perl.org/Exporter.html

#my $caller = "pdf2gerb::";

#sub cfg
#{
#    my $proto = shift;
#    my $class = ref($proto) || $proto;
#    my $settings =
#    {
#        $WANT_DEBUG => 990, #10; #level of debug wanted; higher == more, lower == less, 0 == none
#    };
#    bless($settings, $class);
#    return $settings;
#}

#use constant HELLO => "hi there2"; #"main::HELLO" => "hi there";
#use constant GOODBYE => 14; #"main::GOODBYE" => 12;

#print STDERR "read cfg file\n";

#our @EXPORT_OK = Package::Constants->list(__PACKAGE__); #https://www.perlmonks.org/?node_id=1072691; NOTE: "_OK" skips short/common names

#print STDERR scalar(@EXPORT_OK) . " consts exported:\n";
#foreach(@EXPORT_OK) { print STDERR "$_\n"; }
#my $val = main::thing("xyz");
#print STDERR "caller gave me $val\n";
#foreach my $arg (@ARGV) { print STDERR "arg $arg\n"; }

Download Details:

Author: swannman
Source Code: https://github.com/swannman/pdf2gerb

License: GPL-3.0 license

#perl 

Raja Tamil

Raja Tamil

1661169600

Make Pop-Up Modal Window In Vanilla JavaScript [2022]

Make Pop-Up Modal Window In Vanilla JavaScript


Learn how to create a simple responsive pop-up modal window using Vanilla JavaScript along with HTML and CSS with a bit of Flexbox.

Create A Button That Opens Pop Up Modal Window

Declare a <button> HTML element with an id open-modal.

<button id="open-modal">Open Modal Window</button>

The goal is when a user presses this button, the pop-up modal window will open.

Style the button using CSS Flexbox and centre it on the screen.

* {
    margin: 0;
    padding: 0;
    font-family: Arial, Helvetica, sans-serif;
    box-sizing: border-box;
}

body {
    height: 100vh;
    display: flex;
    align-items: center;
    justify-content: center;
}

button {
    padding: 10px;
    font-size: 1.1em;
    background: #32bacf;
    color: white;
    border: none;
    border-radius: 10px;
    border: 1px solid rgba(0, 0, 0, 0.2);
    cursor: pointer;
}

button:hover {
    background: rgba(0, 0, 0, 0.7);
}

Create Pop-Up Modal Overlay

Normally, pop-up modal windows have overlays with a transparent darker background that covers the entire browser screen.

Define a div with an id model-overlay which will cover the entire screen.

<div id="modal-overlay">
<div>

Then, make it to full screen using height:100vh CSS property.

Bring it in front of the button by using position:absolute with a transparent background colour.

#modal-overlay {
    width: 100%;
    height: 100vh;
    position: absolute;
    background: rgba(0, 0, 0, 0.7);
}

I just added the border to see the boundaries of the modal-overlay element.

Center Pop-Up Modal Window To The Modal Overlay

Create a div with an id modal inside the modal-overlay element, which will be an actually pop-up modal window that user interacts with.

<div id="modal-overlay">
  <div id="modal">
  </div>
<div>

Add CSS style to make it visible on the screen.

Adding width:100% and max-width:650px will make sure the width of the pop-up modal window won’t exceed when the browser width is more than 650px.

If the browser width is less than 650px, the pop-up modal window will stretch the width to fill the screen which is normally for mobile viewports.

#modal-overlay #modal {
    max-width: 650px;
    width: 100%;
    background: white;
    height: 400px;
}

Centre the pop-up modal window to the screen using Flexbox.

To do that, just add the three lines of Flexbox code to the modal-overlay which are

  • display:flex → Convert an HTML element to Flexbox
  • align-items:center → centre the pop-up modal window vertically to the viewport
  • justify-content:center → centre the pop-up modal window horizontally to the viewport
#modal-overlay {
   ...
  
   display: flex;
   align-items: center;
   justify-content: center;
}

Open Up Pop-Up Modal Window On Button Click

Now we have the basic pop-up modal window designed using CSS.

Make it visible when a user presses the open modal button.

To do that,

First, hide the modal overlay by default by changing its display property from flex to none.

#modal-overlay {
   ...
  
   display: none; // Changed from flex to none
   align-items: center;
   justify-content: center;
}

Create a DOM reference to the open-modal button as well as the modal-overlay elements.

const openModalButton = document.getElementById("open-modal");
const modalWindowOverlay = document.getElementById("modal-overlay");

Attach a click event to the openModalButton with the callback arrow function showModalWindow.

const showModalWindow = () => {
    modalWindowOverlay.style.display = 'flex';
}

openModalButton.addEventListener("click", showModalWindow);

Set the display property of the modalWindowOverlay to flex inside showModalWindow() function which will open up the modal window.

As you can see, there is no way we can close/hide the pop-up modalwindow after its became visible on the screen.

Let’s fix it!

Close/Hide Pop-Up Modal Window On Button Click

Typically, there will be a close button on the top or bottom right side of the pop-up modal window.

Let’s add a close button on the bottom left side of the modal window.

Define header, content and footer HTML elements inside the pop-up modal window.

<div id="modal">

    <div class="modal-header">
        <h2>Modal Pop Up Window</h2>
    </div>

    <div class="modal-content">
        <p>Modal Content</p>
    </div>
    
    <div class="modal-footer">
        <button id="close-modal">Close</button>
        <button>Save</button>
    </div>

</div>

Generally, you’ll have two buttons on the footer of the pop-up modal window, which may be save and close.

Let’s push the buttons to the bottom using Flexbox.

Turn the display property of the pop-up modal window to flex and set the flex direction to column.

Continue Reading…

#JavaScript #programming #webdev #softauthor 

August  Larson

August Larson

1662480600

The Most Commonly Used Data Structures in Python

In any programming language, we need to deal with data.  Now, one of the most fundamental things that we need to work with the data is to store, manage, and access it efficiently in an organized way so it can be utilized whenever required for our purposes. Data Structures are used to take care of all our needs.

What are Data Structures?

Data Structures are fundamental building blocks of a programming language. It aims to provide a systematic approach to fulfill all the requirements mentioned previously in the article. The data structures in Python are List, Tuple, Dictionary, and Set. They are regarded as implicit or built-in Data Structures in Python. We can use these data structures and apply numerous methods to them to manage, relate, manipulate and utilize our data.

We also have custom Data Structures that are user-defined namely Stack, Queue, Tree, Linked List, and Graph. They allow users to have full control over their functionality and use them for advanced programming purposes. However, we will be focussing on the built-in Data Structures for this article.

Implicit Data Structures Python

Implicit Data Structures Python

LIST

Lists help us to store our data sequentially with multiple data types. They are comparable to arrays with the exception that they can store different data types like strings and numbers at the same time. Every item or element in a list has an assigned index. Since Python uses 0-based indexing, the first element has an index of 0 and the counting goes on. The last element of a list starts with -1 which can be used to access the elements from the last to the first. To create a list we have to write the items inside the square brackets.

One of the most important things to remember about lists is that they are Mutable. This simply means that we can change an element in a list by accessing it directly as part of the assignment statement using the indexing operator.  We can also perform operations on our list to get desired output. Let’s go through the code to gain a better understanding of list and list operations.

1. Creating a List

#creating the list
my_list = ['p', 'r', 'o', 'b', 'e']
print(my_list)

Output

['p', 'r', 'o', 'b', 'e']

2. Accessing items from the List

#accessing the list 
 
#accessing the first item of the list
my_list[0]

Output

'p'
#accessing the third item of the list
my_list[2]
'o'

3. Adding new items to the list

#adding item to the list
my_list + ['k']

Output

['p', 'r', 'o', 'b', 'e', 'k']

4. Removing Items

#removing item from the list
#Method 1:
 
#Deleting list items
my_list = ['p', 'r', 'o', 'b', 'l', 'e', 'm']
 
# delete one item
del my_list[2]
 
print(my_list)
 
# delete multiple items
del my_list[1:5]
 
print(my_list)

Output

['p', 'r', 'b', 'l', 'e', 'm']
['p', 'm']
#Method 2:
 
#with remove fucntion
my_list = ['p','r','o','k','l','y','m']
my_list.remove('p')
 
 
print(my_list)
 
#Method 3:
 
#with pop function
print(my_list.pop(1))
 
# Output: ['r', 'k', 'l', 'y', 'm']
print(my_list)

Output

['r', 'o', 'k', 'l', 'y', 'm']
o
['r', 'k', 'l', 'y', 'm']

5. Sorting List

#sorting of list in ascending order
 
my_list.sort()
print(my_list)

Output

['k', 'l', 'm', 'r', 'y']
#sorting of list in descending order
 
my_list.sort(reverse=True)
print(my_list)

Output

['y', 'r', 'm', 'l', 'k']

6. Finding the length of a List

#finding the length of list
 
len(my_list)

Output

5

TUPLE

Tuples are very similar to lists with a key difference that a tuple is IMMUTABLE, unlike a list. Once we create a tuple or have a tuple, we are not allowed to change the elements inside it. However, if we have an element inside a tuple, which is a list itself, only then we can access or change within that list. To create a tuple, we have to write the items inside the parenthesis. Like the lists, we have similar methods which can be used with tuples. Let’s go through some code snippets to understand using tuples.

1. Creating a Tuple

#creating of tuple
 
my_tuple = ("apple", "banana", "guava")
print(my_tuple)

Output

('apple', 'banana', 'guava')

2. Accessing items from a Tuple

#accessing first element in tuple
 
my_tuple[1]

Output

'banana'

3. Length of a Tuple

#for finding the lenght of tuple
 
len(my_tuple)

Output

3

4. Converting a Tuple to List

#converting tuple into a list
 
my_tuple_list = list(my_tuple)
type(my_tuple_list)

Output

list

5. Reversing a Tuple

#Reversing a tuple
 
tuple(sorted(my_tuple, reverse=True)) 

Output

('guava', 'banana', 'apple')

6. Sorting a Tuple

#sorting tuple in ascending order
 
tuple(sorted(my_tuple)) 

Output

('apple', 'banana', 'guava')

7. Removing elements from Tuple

For removing elements from the tuple, we first converted the tuple into a list as we did in one of our methods above( Point No. 4) then followed the same process of the list, and explicitly removed an entire tuple, just using the del statement.

DICTIONARY

Dictionary is a collection which simply means that it is used to store a value with some key and extract the value given the key. We can think of it as a set of key: value pairs and every key in a dictionary is supposed to be unique so that we can access the corresponding values accordingly.

A dictionary is denoted by the use of curly braces { } containing the key: value pairs. Each of the pairs in a dictionary is comma separated. The elements in a dictionary are un-ordered the sequence does not matter while we are accessing or storing them.

They are MUTABLE which means that we can add, delete or update elements in a dictionary. Here are some code examples to get a better understanding of a dictionary in python.

An important point to note is that we can’t use a mutable object as a key in the dictionary. So, a list is not allowed as a key in the dictionary.

1. Creating a Dictionary

#creating a dictionary
 
my_dict = {
    1:'Delhi',
    2:'Patna',
    3:'Bangalore'
}
print(my_dict)

Output

{1: 'Delhi', 2: 'Patna', 3: 'Bangalore'}

Here, integers are the keys of the dictionary and the city name associated with integers are the values of the dictionary.

2. Accessing items from a Dictionary

#access an item
 
print(my_dict[1])

Output

'Delhi'

3. Length of a Dictionary

#length of the dictionary
 
len(my_dict)

Output

3

4. Sorting a Dictionary

#sorting based on the key 
 
Print(sorted(my_dict.items()))
 
 
#sorting based on the values of dictionary
 
print(sorted(my_dict.values()))

Output

[(1, 'Delhi'), (2, 'Bangalore'), (3, 'Patna')]
 
['Bangalore', 'Delhi', 'Patna']

5. Adding elements in Dictionary

#adding a new item in dictionary 
 
my_dict[4] = 'Lucknow'
print(my_dict)

Output

{1: 'Delhi', 2: 'Patna', 3: 'Bangalore', 4: 'Lucknow'}

6. Removing elements from Dictionary

#for deleting an item from dict using the specific key
 
my_dict.pop(4)
print(my_dict)
 
#for deleting last item from the list
 
my_dict.popitem()
 
#for clearing the dictionary
 
my_dict.clear()
print(my_dict)

Output

{1: 'Delhi', 2: 'Patna', 3: 'Bangalore'}
(3, 'Bangalore')
{}

SET

Set is another data type in python which is an unordered collection with no duplicate elements. Common use cases for a set are to remove duplicate values and to perform membership testing. Curly braces or the set() function can be used to create sets. One thing to keep in mind is that while creating an empty set, we have to use set(), and not { }. The latter creates an empty dictionary.

Here are some code examples to get a better understanding of sets in python.

1. Creating a Set

#creating set
 
my_set = {"apple", "mango", "strawberry", "apple"}
print(my_set)

Output

{'apple', 'strawberry', 'mango'}

2. Accessing items from a Set

#to test for an element inside the set
 
"apple" in my_set

Output

True

3. Length of a Set

print(len(my_set))

Output

3

4. Sorting a Set

print(sorted(my_set))

Output

['apple', 'mango', 'strawberry']

5. Adding elements in Set

my_set.add("guava")
print(my_set)

Output

{'apple', 'guava', 'mango', 'strawberry'}

6. Removing elements from Set

my_set.remove("mango")
print(my_set)

Output

{'apple', 'guava', 'strawberry'}

Conclusion

In this article, we went through the most commonly used data structures in python and also saw various methods associated with them.

Link: https://www.askpython.com/python/data

#python #datastructures

Наиболее часто используемые структуры данных в Python

В любом языке программирования нам нужно иметь дело с данными. Теперь одной из самых фундаментальных вещей, которые нам нужны для работы с данными, является эффективное хранение, управление и доступ к ним организованным образом, чтобы их можно было использовать всякий раз, когда это необходимо для наших целей. Структуры данных используются для удовлетворения всех наших потребностей.

Что такое структуры данных?

Структуры данных являются фундаментальными строительными блоками языка программирования. Он направлен на обеспечение системного подхода для выполнения всех требований, упомянутых ранее в статье. Структуры данных в Python — это List, Tuple, Dictionary и Set . Они считаются неявными или встроенными структурами данных в Python . Мы можем использовать эти структуры данных и применять к ним многочисленные методы для управления, связывания, манипулирования и использования наших данных.

У нас также есть пользовательские структуры данных, определяемые пользователем, а именно Stack , Queue , Tree , Linked List и Graph . Они позволяют пользователям полностью контролировать их функциональность и использовать их для расширенных целей программирования. Однако в этой статье мы сосредоточимся на встроенных структурах данных.

Неявные структуры данных Python

Неявные структуры данных Python

СПИСОК

Списки помогают нам хранить наши данные последовательно с несколькими типами данных. Они сопоставимы с массивами за исключением того, что они могут одновременно хранить разные типы данных, такие как строки и числа. Каждый элемент или элемент в списке имеет назначенный индекс. Поскольку Python использует индексацию на основе 0, первый элемент имеет индекс 0, и подсчет продолжается. Последний элемент списка начинается с -1, что можно использовать для доступа к элементам от последнего к первому. Чтобы создать список, мы должны написать элементы внутри квадратных скобок .

Одна из самых важных вещей, которые нужно помнить о списках , это то, что они изменяемы . Это просто означает, что мы можем изменить элемент в списке, обратившись к нему напрямую как часть оператора присваивания с помощью оператора индексации. Мы также можем выполнять операции в нашем списке, чтобы получить желаемый результат. Давайте рассмотрим код, чтобы лучше понять список и операции со списками.

1. Создание списка

#creating the list
my_list = ['p', 'r', 'o', 'b', 'e']
print(my_list)

Выход

['p', 'r', 'o', 'b', 'e']

2. Доступ к элементам из списка

#accessing the list 
 
#accessing the first item of the list
my_list[0]

Выход

'p'
#accessing the third item of the list
my_list[2]
'o'

3. Добавление новых элементов в список

#adding item to the list
my_list + ['k']

Выход

['p', 'r', 'o', 'b', 'e', 'k']

4. Удаление элементов

#removing item from the list
#Method 1:
 
#Deleting list items
my_list = ['p', 'r', 'o', 'b', 'l', 'e', 'm']
 
# delete one item
del my_list[2]
 
print(my_list)
 
# delete multiple items
del my_list[1:5]
 
print(my_list)

Выход

['p', 'r', 'b', 'l', 'e', 'm']
['p', 'm']
#Method 2:
 
#with remove fucntion
my_list = ['p','r','o','k','l','y','m']
my_list.remove('p')
 
 
print(my_list)
 
#Method 3:
 
#with pop function
print(my_list.pop(1))
 
# Output: ['r', 'k', 'l', 'y', 'm']
print(my_list)

Выход

['r', 'o', 'k', 'l', 'y', 'm']
o
['r', 'k', 'l', 'y', 'm']

5. Список сортировки

#sorting of list in ascending order
 
my_list.sort()
print(my_list)

Выход

['k', 'l', 'm', 'r', 'y']
#sorting of list in descending order
 
my_list.sort(reverse=True)
print(my_list)

Выход

['y', 'r', 'm', 'l', 'k']

6. Нахождение длины списка

#finding the length of list
 
len(my_list)

Выход

5

КОРТЕЖ

Кортежи очень похожи на списки с той ключевой разницей, что кортеж является IMMUTABLE , в отличие от списка. Как только мы создаем кортеж или имеем кортеж, нам не разрешается изменять элементы внутри него. Однако если у нас есть элемент внутри кортежа, который сам является списком, только тогда мы можем получить доступ к этому списку или изменить его. Чтобы создать кортеж, мы должны написать элементы внутри круглых скобок . Как и со списками, у нас есть аналогичные методы, которые можно использовать с кортежами. Давайте рассмотрим некоторые фрагменты кода, чтобы понять, как использовать кортежи.

1. Создание кортежа

#creating of tuple
 
my_tuple = ("apple", "banana", "guava")
print(my_tuple)

Выход

('apple', 'banana', 'guava')

2. Доступ к элементам из кортежа

#accessing first element in tuple
 
my_tuple[1]

Выход

'banana'

3. Длина кортежа

#for finding the lenght of tuple
 
len(my_tuple)

Выход

3

4. Преобразование кортежа в список

#converting tuple into a list
 
my_tuple_list = list(my_tuple)
type(my_tuple_list)

Выход

list

5. Реверс кортежа

#Reversing a tuple
 
tuple(sorted(my_tuple, reverse=True)) 

Выход

('guava', 'banana', 'apple')

6. Сортировка кортежа

#sorting tuple in ascending order
 
tuple(sorted(my_tuple)) 

Выход

('apple', 'banana', 'guava')

7. Удаление элементов из кортежа

Для удаления элементов из кортежа мы сначала преобразовали кортеж в список, как мы сделали в одном из наших методов выше (пункт № 4), затем следовали тому же процессу списка и явно удалили весь кортеж, просто используя del заявление .

ТОЛКОВЫЙ СЛОВАРЬ

Словарь — это коллекция, которая просто означает, что она используется для хранения значения с некоторым ключом и извлечения значения по данному ключу. Мы можем думать об этом как о наборе пар ключ: значение, и каждый ключ в словаре должен быть уникальным , чтобы мы могли получить соответствующий доступ к соответствующим значениям .

Словарь обозначается фигурными скобками { } , содержащими пары ключ: значение. Каждая из пар в словаре разделена запятой. Элементы в словаре неупорядочены , последовательность не имеет значения, пока мы обращаемся к ним или сохраняем их.

Они ИЗМЕНЯЕМЫ , что означает, что мы можем добавлять, удалять или обновлять элементы в словаре. Вот несколько примеров кода, чтобы лучше понять словарь в Python.

Важно отметить, что мы не можем использовать изменяемый объект в качестве ключа в словаре. Таким образом, список не допускается в качестве ключа в словаре.

1. Создание словаря

#creating a dictionary
 
my_dict = {
    1:'Delhi',
    2:'Patna',
    3:'Bangalore'
}
print(my_dict)

Выход

{1: 'Delhi', 2: 'Patna', 3: 'Bangalore'}

Здесь целые числа — это ключи словаря, а название города, связанное с целыми числами, — это значения словаря.

2. Доступ к элементам из словаря

#access an item
 
print(my_dict[1])

Выход

'Delhi'

3. Длина словаря

#length of the dictionary
 
len(my_dict)

Выход

3

4. Сортировка словаря

#sorting based on the key 
 
Print(sorted(my_dict.items()))
 
 
#sorting based on the values of dictionary
 
print(sorted(my_dict.values()))

Выход

[(1, 'Delhi'), (2, 'Bangalore'), (3, 'Patna')]
 
['Bangalore', 'Delhi', 'Patna']

5. Добавление элементов в Словарь

#adding a new item in dictionary 
 
my_dict[4] = 'Lucknow'
print(my_dict)

Выход

{1: 'Delhi', 2: 'Patna', 3: 'Bangalore', 4: 'Lucknow'}

6. Удаление элементов из словаря

#for deleting an item from dict using the specific key
 
my_dict.pop(4)
print(my_dict)
 
#for deleting last item from the list
 
my_dict.popitem()
 
#for clearing the dictionary
 
my_dict.clear()
print(my_dict)

Выход

{1: 'Delhi', 2: 'Patna', 3: 'Bangalore'}
(3, 'Bangalore')
{}

УСТАНОВЛЕН

Set — это еще один тип данных в python, представляющий собой неупорядоченную коллекцию без повторяющихся элементов. Общие варианты использования набора — удаление повторяющихся значений и проверка принадлежности. Фигурные скобки или set()функция могут использоваться для создания наборов. Следует иметь в виду, что при создании пустого набора мы должны использовать set(), и . Последний создает пустой словарь. not { }

Вот несколько примеров кода, чтобы лучше понять наборы в python.

1. Создание набора

#creating set
 
my_set = {"apple", "mango", "strawberry", "apple"}
print(my_set)

Выход

{'apple', 'strawberry', 'mango'}

2. Доступ к элементам из набора

#to test for an element inside the set
 
"apple" in my_set

Выход

True

3. Длина набора

print(len(my_set))

Выход

3

4. Сортировка набора

print(sorted(my_set))

Выход

['apple', 'mango', 'strawberry']

5. Добавление элементов в Set

my_set.add("guava")
print(my_set)

Выход

{'apple', 'guava', 'mango', 'strawberry'}

6. Удаление элементов из Set

my_set.remove("mango")
print(my_set)

Выход

{'apple', 'guava', 'strawberry'}

Вывод

В этой статье мы рассмотрели наиболее часто используемые структуры данных в Python, а также рассмотрели различные связанные с ними методы.

Ссылка: https://www.askpython.com/python/data

#python #datastructures

Dang  Tu

Dang Tu

1662380058

Các Cấu Trúc Dữ Liệu được Sử Dụng Phổ Biến Nhất Trong Python

Trong bất kỳ ngôn ngữ lập trình nào, chúng ta cần xử lý dữ liệu. Bây giờ, một trong những điều cơ bản nhất mà chúng ta cần làm việc với dữ liệu là lưu trữ, quản lý và truy cập nó một cách hiệu quả theo cách có tổ chức để nó có thể được sử dụng bất cứ khi nào được yêu cầu cho các mục đích của chúng ta. Cấu trúc dữ liệu được sử dụng để đáp ứng mọi nhu cầu của chúng tôi.

Cấu trúc dữ liệu là gì?

Cấu trúc dữ liệu là các khối xây dựng cơ bản của một ngôn ngữ lập trình. Nó nhằm mục đích cung cấp một cách tiếp cận có hệ thống để đáp ứng tất cả các yêu cầu được đề cập trước đó trong bài báo. Các cấu trúc dữ liệu trong Python là Danh sách, Tuple, Từ điển và Tập hợp . Chúng được coi là Cấu trúc dữ liệu ngầm định hoặc được tích hợp sẵn trong Python . Chúng tôi có thể sử dụng các cấu trúc dữ liệu này và áp dụng nhiều phương pháp cho chúng để quản lý, liên quan, thao tác và sử dụng dữ liệu của chúng tôi.

Chúng tôi cũng có các Cấu trúc Dữ liệu tùy chỉnh do người dùng xác định cụ thể là Ngăn xếp , Hàng đợi , Cây , Danh sách được Liên kếtĐồ thị . Chúng cho phép người dùng có toàn quyền kiểm soát chức năng của chúng và sử dụng chúng cho các mục đích lập trình nâng cao. Tuy nhiên, chúng tôi sẽ tập trung vào Cấu trúc dữ liệu tích hợp cho bài viết này.

Python cấu trúc dữ liệu ngầm

Python cấu trúc dữ liệu ngầm

DANH SÁCH

Danh sách giúp chúng tôi lưu trữ dữ liệu của mình một cách tuần tự với nhiều kiểu dữ liệu. Chúng có thể so sánh với mảng với ngoại lệ là chúng có thể lưu trữ các kiểu dữ liệu khác nhau như chuỗi và số cùng một lúc. Mỗi mục hoặc phần tử trong danh sách đều có một chỉ mục được chỉ định. Vì Python sử dụng lập chỉ mục dựa trên 0 , phần tử đầu tiên có chỉ mục là 0 và việc đếm vẫn tiếp tục. Phần tử cuối cùng của danh sách bắt đầu bằng -1 có thể được sử dụng để truy cập các phần tử từ cuối cùng đến đầu tiên. Để tạo một danh sách, chúng ta phải viết các mục bên trong dấu ngoặc vuông .

Một trong những điều quan trọng nhất cần nhớ về danh sách là chúng có thể thay đổi . Điều này đơn giản có nghĩa là chúng ta có thể thay đổi một phần tử trong danh sách bằng cách truy cập trực tiếp vào nó như một phần của câu lệnh gán bằng cách sử dụng toán tử lập chỉ mục. Chúng tôi cũng có thể thực hiện các thao tác trên danh sách của mình để có được đầu ra mong muốn. Chúng ta hãy đi qua đoạn mã để hiểu rõ hơn về danh sách và các hoạt động của danh sách.

1. Tạo danh sách

#creating the list
my_list = ['p', 'r', 'o', 'b', 'e']
print(my_list)

Đầu ra

['p', 'r', 'o', 'b', 'e']

2. Truy cập các mục từ Danh sách

#accessing the list 
 
#accessing the first item of the list
my_list[0]

Đầu ra

'p'
#accessing the third item of the list
my_list[2]
'o'

3. Thêm các mục mới vào danh sách

#adding item to the list
my_list + ['k']

Đầu ra

['p', 'r', 'o', 'b', 'e', 'k']

4. Loại bỏ các mục

#removing item from the list
#Method 1:
 
#Deleting list items
my_list = ['p', 'r', 'o', 'b', 'l', 'e', 'm']
 
# delete one item
del my_list[2]
 
print(my_list)
 
# delete multiple items
del my_list[1:5]
 
print(my_list)

Đầu ra

['p', 'r', 'b', 'l', 'e', 'm']
['p', 'm']
#Method 2:
 
#with remove fucntion
my_list = ['p','r','o','k','l','y','m']
my_list.remove('p')
 
 
print(my_list)
 
#Method 3:
 
#with pop function
print(my_list.pop(1))
 
# Output: ['r', 'k', 'l', 'y', 'm']
print(my_list)

Đầu ra

['r', 'o', 'k', 'l', 'y', 'm']
o
['r', 'k', 'l', 'y', 'm']

5. Danh sách sắp xếp

#sorting of list in ascending order
 
my_list.sort()
print(my_list)

Đầu ra

['k', 'l', 'm', 'r', 'y']
#sorting of list in descending order
 
my_list.sort(reverse=True)
print(my_list)

Đầu ra

['y', 'r', 'm', 'l', 'k']

6. Tìm độ dài của một danh sách

#finding the length of list
 
len(my_list)

Đầu ra

5

TUPLE

Tuple rất giống với danh sách với một điểm khác biệt chính là tuple là NGAY LẬP TỨC , không giống như một danh sách. Khi chúng tôi tạo một bộ hoặc có một bộ, chúng tôi không được phép thay đổi các phần tử bên trong nó. Tuy nhiên, nếu chúng ta có một phần tử bên trong một tuple, chính là một danh sách, thì chỉ khi đó chúng ta mới có thể truy cập hoặc thay đổi trong danh sách đó. Để tạo một bộ giá trị, chúng ta phải viết các mục bên trong dấu ngoặc đơn . Giống như danh sách, chúng tôi có các phương pháp tương tự có thể được sử dụng với các bộ giá trị. Hãy xem qua một số đoạn mã để hiểu cách sử dụng bộ giá trị.

1. Tạo Tuple

#creating of tuple
 
my_tuple = ("apple", "banana", "guava")
print(my_tuple)

Đầu ra

('apple', 'banana', 'guava')

2. Truy cập các mục từ Tuple

#accessing first element in tuple
 
my_tuple[1]

Đầu ra

'banana'

3. Chiều dài của một Tuple

#for finding the lenght of tuple
 
len(my_tuple)

Đầu ra

3

4. Chuyển đổi Tuple sang danh sách

#converting tuple into a list
 
my_tuple_list = list(my_tuple)
type(my_tuple_list)

Đầu ra

list

5. Đảo ngược Tuple

#Reversing a tuple
 
tuple(sorted(my_tuple, reverse=True)) 

Đầu ra

('guava', 'banana', 'apple')

6. Sắp xếp một Tuple

#sorting tuple in ascending order
 
tuple(sorted(my_tuple)) 

Đầu ra

('apple', 'banana', 'guava')

7. Xóa các phần tử khỏi Tuple

Để xóa các phần tử khỏi bộ tuple, trước tiên chúng tôi chuyển đổi bộ tuple thành một danh sách như chúng tôi đã làm trong một trong các phương pháp của chúng tôi ở trên (Điểm số 4), sau đó thực hiện theo cùng một quy trình của danh sách và loại bỏ rõ ràng toàn bộ bộ tuple, chỉ bằng cách sử dụng del tuyên bố .

TỪ ĐIỂN

Từ điển là một bộ sưu tập có nghĩa đơn giản là nó được sử dụng để lưu trữ một giá trị với một số khóa và trích xuất giá trị được cung cấp cho khóa. Chúng ta có thể coi nó như một tập hợp các cặp khóa: giá trị và mọi khóa trong từ điển được coi là duy nhất để chúng ta có thể truy cập các giá trị tương ứng tương ứng .

Một từ điển được biểu thị bằng cách sử dụng dấu ngoặc nhọn {} chứa các cặp key: value. Mỗi cặp trong từ điển được phân tách bằng dấu phẩy. Các phần tử trong từ điển không được sắp xếp theo thứ tự, trình tự không quan trọng khi chúng ta đang truy cập hoặc lưu trữ chúng.

Chúng MUTABLE có nghĩa là chúng ta có thể thêm, xóa hoặc cập nhật các phần tử trong từ điển. Dưới đây là một số ví dụ về mã để hiểu rõ hơn về từ điển trong python.

Một điểm quan trọng cần lưu ý là chúng ta không thể sử dụng một đối tượng có thể thay đổi làm khóa trong từ điển. Vì vậy, danh sách không được phép làm khóa trong từ điển.

1. Tạo từ điển

#creating a dictionary
 
my_dict = {
    1:'Delhi',
    2:'Patna',
    3:'Bangalore'
}
print(my_dict)

Đầu ra

{1: 'Delhi', 2: 'Patna', 3: 'Bangalore'}

Ở đây, số nguyên là khóa của từ điển và tên thành phố được kết hợp với số nguyên là giá trị của từ điển.

2. Truy cập các mục từ Từ điển

#access an item
 
print(my_dict[1])

Đầu ra

'Delhi'

3. Độ dài của từ điển

#length of the dictionary
 
len(my_dict)

Đầu ra

3

4. Sắp xếp từ điển

#sorting based on the key 
 
Print(sorted(my_dict.items()))
 
 
#sorting based on the values of dictionary
 
print(sorted(my_dict.values()))

Đầu ra

[(1, 'Delhi'), (2, 'Bangalore'), (3, 'Patna')]
 
['Bangalore', 'Delhi', 'Patna']

5. Thêm các phần tử trong Từ điển

#adding a new item in dictionary 
 
my_dict[4] = 'Lucknow'
print(my_dict)

Đầu ra

{1: 'Delhi', 2: 'Patna', 3: 'Bangalore', 4: 'Lucknow'}

6. Xóa các phần tử khỏi Từ điển

#for deleting an item from dict using the specific key
 
my_dict.pop(4)
print(my_dict)
 
#for deleting last item from the list
 
my_dict.popitem()
 
#for clearing the dictionary
 
my_dict.clear()
print(my_dict)

Đầu ra

{1: 'Delhi', 2: 'Patna', 3: 'Bangalore'}
(3, 'Bangalore')
{}

BỘ

Set là một kiểu dữ liệu khác trong python là một tập hợp không có thứ tự không có phần tử trùng lặp. Các trường hợp sử dụng phổ biến cho một tập hợp là loại bỏ các giá trị trùng lặp và thực hiện kiểm tra tư cách thành viên. Các dấu ngoặc nhọn hoặc set()hàm có thể được sử dụng để tạo bộ. Một điều cần lưu ý là trong khi tạo một tập hợp trống, chúng ta phải sử set()dụng. Sau đó tạo ra một từ điển trống. not { }

Dưới đây là một số ví dụ mã để hiểu rõ hơn về các bộ trong python.

1. Tạo một Tập hợp

#creating set
 
my_set = {"apple", "mango", "strawberry", "apple"}
print(my_set)

Đầu ra

{'apple', 'strawberry', 'mango'}

2. Truy cập các mục từ một Bộ

#to test for an element inside the set
 
"apple" in my_set

Đầu ra

True

3. Chiều dài của một bộ

print(len(my_set))

Đầu ra

3

4. Sắp xếp một tập hợp

print(sorted(my_set))

Đầu ra

['apple', 'mango', 'strawberry']

5. Thêm các phần tử trong Set

my_set.add("guava")
print(my_set)

Đầu ra

{'apple', 'guava', 'mango', 'strawberry'}

6. Xóa các phần tử khỏi Set

my_set.remove("mango")
print(my_set)

Đầu ra

{'apple', 'guava', 'strawberry'}

Sự kết luận

Trong bài viết này, chúng ta đã xem qua các cấu trúc dữ liệu được sử dụng phổ biến nhất trong python và cũng đã xem các phương thức khác nhau được liên kết với chúng.

Liên kết: https://www.askpython.com/python/data

#python #datastructures